Trở ngại lớn nhất của tôi vì Tôi là một phụ nữ

 

Bà Phương Hạnh (hình 2 hàng 1) cùng với những người bạn ở các quốc gia
khác nhau đã được Ngân hàng HSBC tôn vinh

Khi tôi tham gia cuộc phỏng vấn vào vị trí Sales Manager của ngân hàng HSBC (Việt Nam), ông giám đốc vùng lúc ấy đã hỏi tôi rằng “ Trở ngại hay khó khăn nào là lớn nhất đối với bạn nếu bạn được chọn vào vị trí Sales Manager của bộ phận này?”

Và lúc ấy tôi trả lời rằng “Trở ngại đó có thể vì Tôi là một phụ nữ”

Tháng 9 năm 2010, tôi được đề đạt làm Sales Manager từ nhân viên bán hàng xuất sắc nhất. Điều đó quả là bất ngờ với nhiều người, đặc biệt đối với những người đồng nghiệp trước đây ở vị trí ngang hàng với tôi. Tôi biết sự thay đổi này đã làm cho một số người không phục, đặc biệt đối với những nhân viên bán hàng xuất sắc mà họ cho rằng chẳng cần có tôi tự họ cũng có thể có những kết quả tốt nhất cho mình. Một số khác đã thể hiện sự bất mãn bằng cách nộp đơn xin thôi việc và xin sang ngân hàng khác.

Thử thách lúc này đối với tôi đã rõ ràng… nhưng tôi nhìn thấy một mục tiêu khác lớn hơn mục tiêu phải giải quyết những khó khăn đó, tôi phải dẫn dắt đội đi lên và giữ vị trí số 1 của năm 2010 trên toàn quốc

Tôi nhanh chóng bắt tay vào việc tuyển dụng những nhân viên mới để đội hình của tôi có đủ số lượng nhân viên bán hàng theo yêu cầu. Tôi đã ưu tiên chọn lựa những ứng viên có sẵn trong ngân hàng từ phòng dịch vụ sang, những người mà tôi cho rằng đã nắm rõ về hệ thống ngân hàng và có kỹ năng chuyên nghiệp trong việc đảm bảo chất lượng dịch vụ cho khách hàng. Điều quan trọng hơn cả là tôi đã tìm kiếm những người đang có khao khát được làm kinh doanh, được thử thách với những chỉ tiêu bán hàng rất cao và khao khát kiếm được nhiều tiền.

Đến cuối tháng 9 năm 2010, tôi có trong tay một đội ngũ nhân viên bán hàng gồm 10 người trong đó có 2 nhân viên bán hàng xuất sắc từ trước, những người tôi đã đề cập họ không quan tâm đến sự lãnh đạo của tôi nhiều lắm, 5 nhân viên bán hàng ở mức độ bình thường và 3 nhân viên mới do chính tôi lựa chọn từ bộ phận quầy dịch vụ và quỹ sang.

Ngày 1 tháng 10 năm 2010, tôi đã phát biểu trong cuộc họp kinh doanh rằng “Tôi có mặt ở đây với tư cách là Sales Manager để hỗ trợ các bạn làm việc và kinh doanh theo một mục tiêu rất rõ ràng, đó là chúng ta phải đạt được kết quả bản hàng cao nhất trong 3 tháng còn lại của năm 2010. Điều này có thể sẽ làm thay đổi cục diện và vị trí số 1 của năm 2010 có thể sẽ về tay chúng ta. Chúng ta sẽ được tôn vinh!”

Và tôi đã làm như tôi nói. Tôi đã ở vị trí hỗ trợ bán hàng cho tất cả các thành viên có trong đội. Đối với 3 thành viên mới được tuyển dụng, tôi truyền hết các kỹ năng bán hàng và kinh nghiệm cho họ theo một phương pháp trực tiếp và hiệu quả nhất. Tôi trực tiếp hướng dẫn họ tư vấn khách hàng, làm hồ sơ và xử lý hồ sơ đến tận khâu cuối cùng. Đối với 5 thành viên có kết quả bán hàng ở mức độ trung bình, những người tôi tin rằng tôi vẫn có ảnh hưởng lớn với họ, thì tôi ở lại ngân hàng muộn cùng với họ để đàm phán với các phòng ban khác và xử lý những vướng mắc phức tạp trong hồ sơ. Tôi giành thời gian đi ăn trưa và nói chuyện với họ nhiều hơn. Đối với 2 thành viên còn lại, những người đã và đang được coi là ngôi sao bán hàng và không nể trọng tôi nhiều lắm, tôi chỉ đưa ra lời nhắn nhủ với họ rằng “Các bạn sắp đến đích rồi, chỉ còn 3 tháng cuối năm nữa nếu các bạn vẫn giữ được phong độ của mình thì giải thưởng cá nhân năm nay chắc chắn sẽ về tay các bạn”

Và tôi cứ duy trì một thái độ thân thiện và giúp đỡ nhân viên như thế, bằng tất cả nỗ lực cá nhân và đóng góp trực tiếp của tôi, đội chúng tôi đã đạt được kết quả kinh doanh tốt như mong muốn. Chúng tôi đã có được vị trí số 1 trên toàn quốc vào cuối năm 2010. Tôi đã đạt được mục tiêu trước mắt mà tôi mong muốn, tuy nhiên những đánh giá về tôi lại không phải cao lắm. Người ta cho rằng tôi may mắn vì được tiếp nhận một đội ngũ đã có tiềm lực mạnh, có những ngôi sao xuất sắc trong đội và kết quả 9 tháng đầu năm là đã khá chắc chắn và ổn định. 

Tôi tiếp nhận chỉ tiêu bán hàng năm 2011 với những thách thức lớn hơn rất nhiều. Hai nhân viên xuất sắc trong đội dường như đã đạt được cái họ muốn. Họ đã được giải thưởng cá nhân năm 2010 và được tăng lương ở mức cao nhất. Bây giờ có lẽ họ đang có những mục tiêu khác… Họ không còn nhiệt tình và khao khát có được kết quả kinh doanh tốt như trước… Song tôi đã nhìn ra những điểm sáng khác trong đội. Đó là 3 nhân viên tôi mới tuyển vào hồi tháng 9 năm 2010, họ đang có những kết quả ngày càng tăng lên rõ rệt, họ đang muốn được khẳng định mình trong thời gian sớm nhất. Thế là nỗ lực hỗ trợ của tôi đã dồn sang những con người khao khát và đầy nhiệt huyết ấy. Tôi gửi thư khen ngợi họ để khích lệ họ thường xuyên. Tôi dùng các chiến dịch thi đua trong nội bộ để tạo ra sự cạnh tranh ngay từ những quy mô nhỏ nhất.. Tôi đã nói với họ rằng “Ước mơ của tôi là được đi Malaixia – Singapore – chuyến đi giành cho những Team Leader xuất sắc nhất của 6 tháng đầu năm 2011. Các bạn hãy giúp tôi thực hiện được ước mơ này nhé!” Hằng ngày tôi đã gửi kết quả kinh doanh của mỗi cá nhân họ, đồng thời kết quả so sánh của cả đội tôi với tất cả các đội khác trên toàn quốc. Điều đó dường như đã đánh vào lòng tự trọng của mỗi cá nhân và tinh thần đồng đội của cả nhóm. Chúng tội thường trầm trồ bàn tán sau mỗi bản báo cáo, phấn chấn về những kết quả mình đạt được và lo lắng khi kết quả đội mình còn thua xa đội bạn. Có một tình huống mà tôi phải thừa nhận là kết quả bán hàng của 2 bạn nhân viên xuất sắc năm ngoái lại thường ở vị trí cuối bảng trong các báo cáo của năm nay. Danh hiệu ngôi sao bán hàng xuất sắc lại chuyển về vị trí của những thành viên mới mà tôi đã tiến hành tuyển dụng từ tháng 9 năm ngoái như tôi đã đề cập từ trước.

Và ngày tổng kết cho nửa năm đầu 2011 đã đến, đội của chúng tôi đã giành được vị trí cao nhất với kết quả bán hàng vượt lên trên phạm vi khong chỉ toàn quốc và cả khu vực Châu Á Thái Bình Dương. Tôi xin gửi cho các bạn bản tổng kết dưới đây khi tôi mới nhận được vào ngày 15 tháng 7 năm 2011 trong đó tôi là người phụ nữ Team Leader duy nhất với kết quả bán hàng của đội cao nhất. Và giải thưởng giành cho tôi là chuyến di Malaixia – Singapore từ ngày 15 đến ngày 19 tháng 8 năm 2011

Các bạn ạ, tuy nhiên cuộc đua của tôi có khi phải tạm dừng ở đây khi tôi gặp phải trở ngại lớn nhất của mình “Tôi là một phụ nữ”. Một học viên trong lớp MBA 10c đã hỏi thầy Đinh Việt Hòa rằng “Thưa thầy, thầy hãy chỉ giúp em làm cách nào để cân bằng giữa con đường làm lãnh đạo thành công và con đường hoàn thiện sứ mệnh thiêng liêng của người phụ nữ là chăm sóc gia đình” Thầy Hòa đã trả lời rằng “Em chỉ có thể chọn và làm tốt một con đường.”

Hiện nay tôi đang mang thai ở tháng thứ 7, tôi đã không thể thực hiện được ước mơ đi Malaixia – Singapore như tôi nói với các thành viên trong đội nhưng tôi thấy hạnh phúc vì mình đã làm được cái đích lớn nhất, đưa cả đội lên vị trí số 1 của toàn khu vực châu Á – Thái Bình Dương và khẳng định vai trò lãnh đạo thành công của mình. Tuy nhiên, tôi cũng sẽ phải tạm xa rời đội của tôi một thời gian dài để trở về hoàn thành sứ mệnh thiêng liêng của người phụ nữ là sinh con và chăm sóc gia đình. Khi tôi thu xếp được ổn thỏa việc gia đình, có thể tôi sẽ quay lại công việc đam mê và đầy thử thách này, tôi chỉ nhìn thấy mục tiêu chói sáng tỏa ra từ phía gia đình nhỏ bé của tôi.

Phương Hạnh (Ngân hàng HSBC)

Leave A Reply

Your email address will not be published.